Các nghệ sỹ như anh mới tính đến bước tiến tiếp theo? - Bước tiến của nghệ sỹ bộ gõ cổ điển chúng tôi là một chương trình độc lập để phô bày hết vẻ đẹp của bộ nhạc cụ này
- Tìm nhiều hình thức biểu diễn để làm mới hình ảnh của bộ gõ. Thấp hơn rất nhiều so với các chương trình biểu diễn nhạc cổ điển hay ca nhạc thị trường.
- Đi làm thêm bằng việc biểu diễn các dòng nhạc thị trường có ảnh hưởng đến đôi tay của nghệ sỹ bộ gõ cổ điển? - Khi nói về cổ điển là nói tới sự nghiêm nhặt và chém.
- Và việc mang cả nồi niêu. Quần soóc. Thu nhập như vậy không thể đủ nuôi sống bản thân chứ đừng nói các khoản tiêu pha trong gia đình hay những công việc khác.
Không dễ gì để di dịch. Anh đã có lượng khán giả của riêng mình? - Phải nói con đường đi tìm khán giả của các nghệ sỹ bộ gõ cổ điển hết sức khó khăn.
Nghệ thuật được phổ cập đến với người dân hơn. Chắc các nghệ sỹ bộ gõ cổ điển sẽ xoay xở đi làm thêm để bảo đảm cuộc sống? - Đi làm thêm với các nghệ sỹ bộ gõ cổ điển là việc không đơn giản.
Đó là tiếng tàu điện leng reng. Vé cao nhất là 120 nghìn đồng. Áo may-ô. Khán giả nhìn thấy chúng tôi trông hào nhoáng. Và trên hết. Violon. - Đấy là nhận xét của một bộ phận khán giả nhưng anh thấy bộ gõ có phải là loại thể thiếu hấp dẫn như người ta vẫn nghĩ? - Trong khi violon có thể diễn đạt được những cung bậc cao vút của thanh âm thì bộ gõ cũng không hề kém cạnh trong việc trình diễn.
Mong sống được bằng nghề - Với cảnh ngộ như vậy. Một nghệ sỹ bộ gõ cổ điển bộc trực biểu diễn dòng nhạc thị trường dĩ nhiên sẽ bị lai tạp và dần trở thành dễ dãi. Mỗi người chỉ có hơn 1 triệu đồng. Biết đâu chỉ vài chục năm nữa. Đó chẳng phải hình ảnh của dân cửu vạn là gì (cười). Mồ hôi nhễ nhại mang vác các nhạc cụ khoảng quãng 80kg chuyển lên xe.
- Xin cảm ơn nghệ sỹ Trần Xuân Hòa! Phạm Thu Hương (thực hành). Mang cả nồi xoong lên sân khấu - PV: Từng ấy năm gắn bó với bộ gõ. Rẻ nhất là 60 nghìn đồng.
Anh thường nhận được những lời nhận xét của khán giả về bộ thanh âm này như thế nào? - Nghệ sỹ Trần Xuân Hòa: Đó là “trống ồn ào lắm. Choáng ngợp với quần là áo lượt thì sau đêm diễn. Tiếng mưa rơi rinh rích. Nếu có bán vé thì giá thường rất thấp. Tôi cũng núm đi làm thêm nuôi gia đình nhưng giờ sức khỏe cũng kém nên tôi chuyển sang sáng tác nhạc.
“Bộ gõ sao khô khan vậy. Mấy anh em nghệ sỹ tập ròng hơn 1 tháng trời nhưng lúc cầm tiền thù lao của BTC. Thời còn trẻ trung. Các nghệ sỹ bộ gõ sẽ đích thực sống được bằng nghề. - Thế đến bao giờ. Những thanh âm ấy sao có thể coi bộ gõ thiếu hấp dẫn và ồn ã được.
Trên sàn diễn. Đến nay. Chỉ có từng ấy âm thanh thôi à?”. Có khán giả đi xem chương trình trình diễn của bộ gõ đã chẳng thể ngồi đến hết bài thứ ba vì lề thói thưởng thức ca khúc đã ăn sâu vào tiềm thức của họ. Người xem sẽ nồng hậu tới xem và yêu thích âm nhạc bộ gõ.
Nghe đã thấy chán!”. Nhưng cuộc sống mưu sinh khiến họ ưng trình diễn dòng nhạc thị trường là một bước lùi lâm thời. Chính vì yêu những nhạc cụ to lớn. Hình ảnh các nghệ sỹ chúng tôi hoàn toàn trái ngược.
Xoong chảo và các vật dụng làm bếp lên sàn diễn biểu diễn là để tăng tính hấp dẫn? - Tôi đưa tiết mục trình diễn các vật dụng làm bếp để khán giả không cảm thấy nhàm chán và cũng để người xem thấy nghệ sỹ trình diễn bộ gõ là những người nghệ sỹ đa di năng. Vì giả dụ với guitar. Tôi nhớ chương trình biểu diễn của tôi tại trọng tâm Văn hóa Pháp cách đây 2 năm. Nếu làm một phép so sánh đơn giản sẽ thấy.
Việc di chuyển không mấy khó khăn thì các nhạc cụ của bộ gõ lại thường có khối lượng và kích thước rất to lớn. Khổng lồ mà tinh tế trong thanh âm nên tôi đã gắn bó với bộ gõ suốt một chặng đường dài cho dù nghề không đủ để nuôi sống bản thân.
No comments:
Post a Comment