Khi chúng tôi hỏi
Ông ngùi ngùi: “Tôi coi đây như nhà của mình. Phận người dưới gầm cầu thang Gần một năm. Người ta vẫn thấy một cụ già chống gậy đi khắp các khoa và nở nụ cười thân thiện.
Tiền trợ cấp từ các đơn vị hảo tâm cũng chỉ phần nào giúp ông đỡ tổn phí điều trị. Bệnh nặng khó đi lại. “Nhà tôi cũng khó khăn nên bám tại bệnh viện để kiếm thêm đồng vào đồng ra.
Gia đình ông Việt có hai chị em. Ông cũng tìm được người nhà họ hàng hiện đang ở thị trấn Long Hải (huyện Long Điền). Nên tôi xin bệnh viện cho tá túc lại chờ Tết thì về”. Cứu chữa và cho ở trong bệnh viện. Sau bao nhiêu năm phiêu lưu. Hai người bạn già Võ Nhất và Nguyễn Thị Huệ viện trợ nhau trong quãng đời rốt cuộc của mình tại bệnh viện. Hồ Chí Minh). Thị trấn Phú Mỹ (huyện Tân Thành) sống lắt lay qua ngày đau bệnh.
Công việc giặt gịa. Giờ già rồi còn mấy năm nữa cũng đi nên tôi muốn sống nốt cuộc đời của mình ở đây”. Bà Nguyễn Thị Huệ (80 tuổi) đã ở lại bầu bạn nói chuyện và giúp đỡ ông nấu cơm. Y tá ở đây cho biết. Vợ bỏ đi để lại đứa con thơ và mẹ già 80 tuổi.
Gầm cầu thang gần phòng Cấp cứu và khoa ngoại tâm thần Bệnh viện Bà Rịa đã trở nên “nhà” giúp ông Phạm Quốc Việt. Ngày cuối tuần nó được nghỉ học. Cả đời người trong bệnh viện Trong bệnh viện Bà Rịa. Nói về đứa con trai 9 tuổi của mình. Ông thôi nghề lái xe chuyển sang bán vé số để trang trải cho gia đình.
Giặt giũ trong 20 năm. Sống cuộc thế còn lại của mình. “Mẹ bỏ nó từ khi còn nhỏ. Được sự cho phép của bệnh viện. Giờ tôi chỉ lo không biết làm sao để con tôi có thể sống”- ông Việt rơm rớm nước mắt.
Nên sau khi được điều trị tại Bệnh viện Chợ Rẫy. Khi còn nhỏ ông bị mẹ bỏ lại bệnh viện nên ông Võ Nhất đã được các thầy thuốc trong bệnh viện cưu mang.
Không giấy má tùy thân. Ông Nhất đã được bệnh viện cho làm mướn việc lao công. Nhưng kinh tế ai cũng khó khăn. Ông móm mém cười: “Không có bà ấy thương thì tôi chẳng biết phải làm sao”. Để có tiền trang trải cho gia đình ở quê. Khi chăm con dâu đi sinh. Ai mướn gì làm đó. Bà đã đi nuôi đẻ thuê
Còn bà Huệ những ngày sống ở bệnh viện cùng ông Nhất. Ông đi khám và được chẩn đoán bị suy thận.
Tuần nào tôi cũng phải lên bệnh viện để chạy thận. Hoặc già yếu nên họ phải “bám” bệnh viện để lắt lay chữa bệnh. Mỗi lần đi nuôi sản phụ tôi cũng kiếm 1-2 trăm ngàn nhưng giờ cũng đôi khi vì tôi già rồi nên cũng ít người thuê”. Khi chúng tôi hỏi sao ông không về nhà.
Chúng tôi tìm thấy ông đang sống trong một căn phòng chật hẹp chừng 15m2 chỉ đủ kê cái giường. Bởi sức khỏe ông ngày một diễn biến nặng hơn. Chị và các cháu cũng ghé qua viện thăm ông.
Khi còn làm lái xe tại nhà máy xử lý chất thải Việt Nam (xã Đa Phước.
Từ 1 tuần chạy thận 1 lần hiện số lần chạy thận đã gấp 3 và đó cũng là giới hạn chung cục cho những bệnh nhân suy thận như ông. Mùng mền và một ít đồ dùng cá nhân. Thương ông già yếu sống cô độc. Nên về nhà nó quấn tôi lắm. Ba năm chạy thận tại Bệnh viện Bà Rịa. Cái tủ đã cũ và cái bếp lò đun củi. Ông Việt ngùi ngùi nói: “Do di chứng của tai biến nên sức khỏe giờ càng yếu hơn.
Ông cụ đã sống khá lâu trong bệnh viện. Nhưng giờ không còn đủ sức để đi xe từ nhà đến bệnh viện. Hàng ngày. Nguồn: Báo Bà Rịa - Vũng Tàu. Thỉnh thoảng ông mới về nhà một lần nên nỗi nhớ con luôn thường trực trong lòng ông.
TP. Trước đây tôi còn đi về. Với tấm chiếu. Sống dưới gầm cầu thang bệnh viên nhưng ông Việt luôn có ý thức trong việc gìn giữ vệ sinh sạch sẽ. Ở khu phố Ngọc Hà. Tuy nhiên. Ông nói. Bán vé số để dành tiền chạy thận. Trong ảnh: Ông Phạm Quốc Việt và con trai 9 tuổi. Hơn 4 năm trước. Nuôi 3 ngày với sinh thường và 6 ngày với sinh mổ. Đằng sau khu khoa Sản của bệnh viện.
Đa số thời gian trong ngày ông đi nhặt ve chai. Một bên mắt đã bị hỏng và chân đau nên ông không còn tự làm những việc cá nhân. Khi đang ngủ bất ngờ ông bị tai biến và bị liệt.
Có cái nhà cũng bán nốt để chữa bệnh. Bị bệnh nặng. Nhớ bố nên lên thăm. Vì điều kiện khó khăn. Hơn 80 tuổi. Hi hữu. Bà Huệ chia sẻ. Bệnh của tôi giờ gắn chặt với nơi này. Theo sự chỉ dẫn.
No comments:
Post a Comment